children’s clothing

(noun, clothing) quần áo trẻ em
là hàng dệt may cho trẻ em trai và trẻ em gái khoảng từ 6 tuổi lên đến trễ nhất là 16 tuổi. Quần áo trẻ em khác với quần áo của người lớn thường có nhiều màu sắc và được thiết kế vui nhộn hơn, tuy nhiên cũng giống như quần áo người lớn, cũng chịu ảnh hưởng theo phong trào thời trang. Đối với trẻ sơ sinh (trẻ còn bú sữa) đến khoảng 1-1/2 tuổi sẽ có loại quần áo đặc biệt riêng và từ 1-1/2 tới 5-6 tuổi, sẽ có loại quần áo cho trẻ mới biết đi. Từ 15 tuổi đến trưởng thành, người ta xếp loại là thời trang cho thanh thiếu niên.
Lịch sử
Các hình thức về quần áo trẻ em trước đây ít được biết đến. Từ thế kỷ thứ 16 đến thế kỷ thứ 19, các trẻ em trai thuộc dòng dõi quý tộc hoặc tầng lớp trung lưu, đến khoảng 5-6 tuổi, thường mặc chiếc váy dài sát đất, tương tự như của con gái, với áo bó ngực bên dưới và tạp dề phủ bên trên. Chỉ sau thời gian đó chúng mới được phép mặc quần có tính cách „nam tính“ hơn. Con gái thì được mặc quần áo theo thời trang của phụ nữ trưởng thành. Từ thế kỷ thứ 16 áo corset (áo bó ngực) đã được mặc nhằm mục đích giữ dáng cho cơ thể và tất nhiên điều này sẽ không áp dụng cho các tầng lớp xã hội thấp hơn. Dưới ảnh hưởng của “thời trang Tây Ban Nha “, các cô gái trẻ sẽ được cột một tấm chì vào trước ngực nhằm kìm hãm sự phát triển của ngực (vú) vì theo quan niệm thời đó bộ ngực phụ nữ được coi là không phù hợp.
Trẻ tập đi, cho đến thế kỷ thứ 19, thường đội một chiếc mũ xếp có vành tròn. Ngoài quần áo còn được khâu thêm các dải băng, có thể nói như sợi dây dùng dắt. Mãi đến thế kỷ thứ 18 người ta mới có loại quần áo phù hợp hơn cho trẻ em ở độ tuổi lớn hơn. Ở Anh kể từ năm 1780 mới có loại quần áo một mảnh dành cho bé trai. Các bé gái vào khoảng năm 1760 mặc áo đầm không có áo bó ngực hoặc áo bó bên ngoài, các em nhỏ hơn chỉ mặc loại áo đầm đơn giản. Hoàng đế Joseph II đã cấm vào năm 1783 áo bó ngực đối với tất cả các trường nữ. Người ta bắt đầu đưa vào trường các loại trang phục dành cho học sinh. Con trai của tầng lớp thượng lưu thường mặc các bộ đồng phục thiếu sinh quân.
Vào khoảng thời gian Biedermeier (1815-1848) con trai mặc áo dài với quần dài bên dưới hoặc bộ đồ thủy thủ. Trang phục con gái được may rộng và ngắn hơn so với phụ nữ trưởng thành. Theo đó thì đến khoảng 11 tuổi áo của con gái dài và được mặc với phụ kiện che chân. Ngoài ra , các cô gái thường mặc thêm một chiếc tạp dề. Sau năm 1850, con gái lại phải mặc áo bó ngực. Năm 1900, con trai thường mặc quần được buộc ở đầu gối và váy đầm. Loại quần này phổ biến mãi đến thập niên 1950. Con gái trong thời gian này thường mặc các loại váy xoè hay váy xếp hoặc các áo đầm đơn giản. Sau chiến tranh thế giới thứ nhất, chiều dài của váy ngắn lại, đến trên gối và từ thời điểm này áo bó ngực đã hoàn toàn bị loại bỏ. Trong thời kỳ Đức Quốc xã, các trẻ em Đức hoàn toàn mặc đồng (thiếu niên Hitler). Từ những năm 1960, thời trang trẻ em phần lớn được may theo quần áo của người lớn.
Quần áo an toàn cho trẻ em
Không giống như quần áo người lớn, một số yêu cầu về mức độ an toàn cần thiết đối với quần áo trẻ em cần phải đáp ứng được. Không phải tất cả mọi thứ sản xuất cho trẻ em đều có thể sử dụng cho trẻ em một cách an toàn.
Dây cột và băng cột
Hiện tại luôn có những tai nạn có liên quan trực tiếp đến quần áo và đôi khi gây ra tử vong. Do đó, dây cột và băng cột của mũ, áo có mũ vân vân luôn hàm chứa những rủi ro nhất định. Trẻ em có thể bị kẹt trong các góc kẹt tại sân chơi hoặc cầu thang cuốn hay cửa xe buýt, cửa tự động. Trong khi tại Hoa Kỳ và Vương quốc Anh hàng may mặc trẻ em có dây cột, băng cột đều bị cấm (như ở nhiều nước Bắc Âu ), thì tại Áo, Thụy Sĩ và Đức việc này lại không bị cấm. Hiện nay, một chuẩn công nghiệp theo DIN EN 1176 cho các thiết bị tại các sân chơi dành cho trẻ em đã được áp dụng (có giá trị từ 1 tháng năm 1999) để có thể giảm thiểu rủi ro bị thắt nghẽn. Tuy nhiên những rủi ro tiềm ẩn trong cuộc sống hàng ngày vẫn không thể kiểm soát hết ngoại trừ việc loại bỏ hoàn toàn những dây cột băng cột trong quần áo.
Trong phạm vi tự nguyện, ngành công nghiệp dệt may của Đức đã cam kết loại bỏ các hình thức dây cột trong quần áo trẻ em. Tuy nhiên, một số nhà sản xuất vẫn chưa tuân thủ các thỏa thuận tự nguyện này. Trong trường hợp này, cha mẹ phải tự kiểm tra và làm ngắn các dây cột cũng như tách đôi dây cột để trong trường hợp bị kéo mạnh có thể bị đứt tránh việc siết nghẽn trẻ em. Tốt nhất là dùng các sợi dây co dãn hoặc các băng dán (velcro)
Quần áo trẻ em từ sợi tổng hợp dễ cháy
Mội rủi ro khác xuất phát từ các loại sợi tổng hợp. Hầu như tất cả các sản phẩm làm từ sợi tổng hợp có đặc điểm chung là tính dễ cháy cao. Có những việc tưởng đơn giản, như kính lúp hướng vào quần áo dưới ánh nắng mặt trời, đã khiến xảy ra tại nạn không cứu vãn được. Đặc biệt là đối với các sản phẩm lông cừu hoặc các sản phẩm làm từ các lọai sợi bông tổng hợp (quần áo trượt tuyết). Các lỗ không khí nhỏ trong giữa các sợi sẽ tạo điều kiện tối ưu cho quá trình bốc cháy. Nhựa nóng chảy và sẽ bám dính trên da khiến không thể gạt xuống được. Chúng sẽ cháy trên da và tạo ra các vết bỏng hằn sâu vào trong thịt.
Dị ứng
Trong thời đại của sự tăng vọt các hình thức dị ứng và bệnh chàm, các sản phẩm dệt được kiểm nghiệm kỹ lưỡng (Oeko Tex, hàng dệt hữu cơ ..) cũng sẽ đóng góp một phần vào việc giảm thiểu các chất độc hại trong quần áo trẻ em và qua đó giảm bớt các nguy cơ gây dị ứng đối với trẻ nhỏ.
An toàn giao thông
Để có thể thấy trẻ em trên đường khi tham gia giao thông, các nhà sản xuất quần áo trẻ em trong nhiều năm nay đã may thêm các giải vải phản quang, phản chiếu ánh trong bóng tối. Các cặp học sinh cũng được trang bị các vật phản quang phù hợp. Người ta cũng có bán các giải vải phản quang hoặc các vật phản quang dùng ép dính lên quần áo, đồ vật dành cho trẻ em